Giỗ về con thắp nén nhang
Khói bay nghi ngút, mênh mang nhớ người
Tình thương chẳng đợi một lời
Mẹ cho tất cả, cả đời lặng thinh
Chưa từng nghĩ đến cho mình
Không than không trách quá trình gian nan
Từ khi con đến thế gian
Mẹ dồn tất cả muôn vàn yêu thương
Con đi suốt dặm đường trường
Bóng mẹ lặng lẽ bên đường che thân
Tóc xanh theo tháng phai dần
Vai gầy vẫn gánh muôn phần vì con
Bên mẹ một quãng đời tròn
Là điều may mắn con còn khắc ghi
Phở thơm mẹ nấu mọi khi
Hầm xương, sắt thịt quên đi chính mình
Bún bò cay mặn trữ tình
Mồ hôi mẹ rịn vui nhìn bấy nhiêu
Chiều nay con nấu bún riêu
Theo công thức mẹ, bấy nhiêu năm tìm
Khuấy lên từng muỗng lặng im
Hương xưa trở lại, con tim ngập ngừng
Nước sôi mà mắt rưng rưng
Như còn thấy mẹ đọng ngưng nơi này
Bánh giò mẹ gói mê say
Khuấy từng nồi bột, bàn tay sưng phồng
Phong thấp làm khớp tay cong
Mẹ cười bảo “khỏe”, con lòng xót xa
Hai mẹ con chuyện gần xa
Cơn cười bỗng xuất cả nhà cười ran
Cười đến nước mắt tuôn tràn
Những giờ phút ấy chứa chan trong lòng
Giờ đây bếp vắng lửa hồng
Chỉ còn ký ức ấm nồng như mơ
Thời gian chẳng thể phai mờ
Tình thương của mẹ bến bờ trao con
Nếu còn một kiếp vuông tròn
Con xin vẫn được làm con của người
Giỗ này lặng nhớ tới người
Nghe trong nước mắt tiếng cười ngân vang