Profile

Hành Trình Dẫn Lối Từ Tâm Hồn Sâu Sáng

Trải Nghiệm Khuất Ẩn – Tĩnh Lặng Soi MìnhKhám Phá Sự Thật – Nhận Thức Minh Triết – Quan Sát Chiều Sâu


Nghịch Lý Của Phận Người

Tác giả Duy Hoàng July 17, 2026 Chủ đề Khoảng Lặng Tâm Hồn
Nghịch Lý Của Phận Người

Có những ngày, tôi thấy lòng mình lạnh lẽo và run rẩy như một chiếc lá mục nằm lặng lẽ bên thềm. Không phải vì thời tiết ngoài kia đang chuyển mùa, mà vì cảm giác kiệt sức trước những điều trớ trêu của cuộc đời cứ thế bủa vây lấy tâm trí.

Bạn đã bao giờ trải qua cảm giác ấy chưa? Cái cảm giác mà mọi thứ dường như luôn đến sai thời điểm. Có những lúc tôi đã quá sũng nước trong nỗi buồn, vậy mà mưa cứ thế rơi mãi không thôi, như muốn nhấn chìm tất cả vào một sự ẩm ướt dai dẳng. Ngược lại, khi tâm hồn đang khô khát một chút sự vỗ về hay hơi ấm, thì nắng lại đổ xuống quá gắt, khiến mọi thứ trở nên cháy bỏng và mệt mỏi. Cuộc đời đôi khi thật lạ lùng, nó cứ mang đến những điều ta không cần ngay vào lúc ta đang cần chúng nhất.

Đã có những lúc tôi thấy như đang dần mất đi chính mình. Nỗi đau và những bộn bề cứ bồi đắp thêm lớp này đến lớp khác, khiến mình không còn nhận ra bản thân là ai giữa dòng đời hối hả. Có những khi tôi cố gắng đưa tay ra để nắm lấy một điểm tựa, một sự an ủi, nhưng tất cả những gì chạm vào được chỉ là khoảng không vô định. Đáng sợ nhất không phải là nỗi đau, mà là cảm giác khi mắt ta đã mỏi mệt muốn buông xuống, thì trái tim lại cứ cố chấp ôm chặt lấy những tổn thương.

Tôi cũng từng loay hoay trong cái vòng lặp của việc níu kéo và buông bỏ. Càng cố gắng quên đi một bóng hình hay một kỷ niệm, nỗi nhớ lại càng trở nên sâu đậm và rõ nét hơn. Càng muốn giữ chặt một điều gì đó để làm báu vật, thì nó lại càng dễ dàng rời xa tầm tay mình. Đôi bàn tay mình cuối cùng cũng chỉ biết ôm lấy sự nhạt nhòa, nhìn mọi thứ trôi qua trong bất lực.

Thật ra, tôi không mong cầu những điều gì quá lớn lao hay vĩ đại. Sau tất cả những giông bão và nắng cháy, tất cả những gì mình khao khát chỉ đơn giản là một khoảng lặng. Tôi chỉ ước sao cơn mưa này có thể thôi rơi, để nỗi đau được gột rửa và để tâm trí mình được nghỉ ngơi sau những ngày dài mệt mỏi. Tôi cần một chút bình yên, một chút nắng ấm nhẹ nhàng, để trái tim này không còn phải run rẩy trước những nghịch lý của nhân gian nữa.

Mưa ơi xin thôi rơi, cho quên đi một đời…
Mưa ơi xin thôi rơi, cho tim này nghỉ ngơi!



Có thể bạn sẽ thích